Ở Hà Nội, Muốn Bán Máu Ở Hà Nội, Muốn Bán Máu Nên Đến Đâu? Nên Bán Máu Ở Đâu Hà Nội, Hcm

-

"Hai cháu mua hộp thuốc sắt (4.000 đồng) về uống, hằng tháng đi bán máu vô tư. Người nhà có phát hiện thì bảo đó là thuốc hãm đi ngoài...", chủ quầy thuốc di động tại bệnh viện Việt Đức (Hà Nội) hướng dẫn cho một nam sinh viên mới vào "nghề" bán máu.

Bạn đang xem: Bán máu ở hà nội

Phòng đăng kí hiến máu tại Viện huyết học truyền máu Trung ương. Ảnh: Tuấn Anh

9h sáng, tại bệnh viện Việt Đức, người đến bán máu phải xếp hàng. 52 kg, da xanh, chạy thoăn thoắt từ phòng này sang phòng khác làm thủ tục, Nam (24 tuổi) tâm sự: "Em bán máu gần chục lần. Mỗi lần em lại mua hộp thuốc về uống". Nói rồi, cậu sinh viên trường ĐH Thủy Lợi hất hàm về phía chủ quầy thuốc tên Kiểm ngồi sau cánh cửa sắt.

Bên ngoài hàng lang, hơn chục thanh niên miệng phì phèo thuốc nhưng họ vẫn không quên vén tay áo để người đàn bà ngồi sau cánh cửa sắt chăm sóc vết kim đâm. Chị Kiểm hồ hởi: "Các cháu cứ mua hộp thuốc sắt (4.000 đồng) về uống, hằng tháng đi các viện bán máu vô tư. Người nhà có phát hiện thì bảo đó là thuốc hãm đi ngoài. Muốn da nhanh hồng, nhanh lành phải chịu khó ăn thịt bò, cá, cà rốt".

Đầu tuần, phòng hiến máu tình nguyện nằm trong Viện huyết học truyền máu trung ương cũng chật kín. Những người đến đây bán máu còn khá trẻ. Ai cũng hí hoáy điền những thông tin cần thiết vào tờ giấy xanh (phiếu hiến máu nhận tiền bồi dưỡng) trước khi tiến hành các thủ tục tiếp theo.

Chốc chốc, những cán bộ phòng nhận máu phải mang thêm tập giấy xanh để vào khay trong khi khay giấy hồng (hiến máu tình nguyện) vẫn còn nguyên. Một cán bộ Viện huyết học truyền máu trung ương cho biết, trung bình mỗi ngày có gần trăm người đến bán máu.

Nhìn cô bạn ngồi bên cạnh lúng túng bên tờ khai, Hùng (tự giới thiệu) sinh viên năm thứ ba một trường ĐH nằm trên đường Giải Phóng nói: “Lần đầu chắc em chưa rõ, những thông tin trên giấy chỉ là thủ tục pháp lý, không có ai kiểm tra gần đây em bị cúm, ho, nhức đầu hay đã dùng kháng sinh. Nghe anh, cứ tích bừa vào đấy”.

Hướng dẫn cô bạn lần đầu đi bán máu, cậu sinh viên này nhanh chóng đi vào khu vực chờ xét nghiệm. Mặc cho những tiếng thét ré lên khi mũi kim dài chọc vào ven, Hùng có thân hình gầy nhẳng, mặt hốc hác, da xanh xao, vẫn hồn nhiên: “Em còn hạn chế chứ vài đứa bạn thân đi chuyên nghiệp. Tháng nào chúng nó cũng có vài lít (vài trăm nghìn) tiêu vặt".

Người đến bán máu tại Viện huyết học và truyền máu trung ương phần lớn thuộc thế hệ 8X. Nữ sinh các trường ĐH, CĐ trên địa bàn Hà Nội, học sinh các trường THPT từ ngoại thành như Sóc Sơn, Nguyễn Thượng Hiền cũng đến đây kiếm tiền. Có hàng nghìn lý do họ đổi 250 ml máu lấy 140.000 đồng.

"Bố mẹ mới cho tiền đóng học em trót tiêu mất", một nam sinh mặc áo đồng phục trường THPT Kim Anh hồn nhiên nói. Dáng vẻ thư sinh, một nam sinh viên năm thứ hai trường ĐH Ngoại Ngữ Hà Nội cũng bật mí: “Tối nay, sinh nhật bạn gái nhưng chiếc điện thoại O2 cắm trong hiệu cầm đồ từ tuần trước vẫn chưa "nhổ" ra được. Em đành liều mình đến đây để lấy tiền mua quà”.

Ngành y tế quy định, 3 tháng không được hiến máu 2 lần. Tuổi phải từ 18 trở lên. Tuy nhiên, những người bán máu chuyên nghiệp có thể lách luật khi cần tiền.


Theo thống kê của Viện huyết học truyền máu Trung ương, năm 2007, Hà Nội thu được hơn 80.000 đơn vị máu. Gần 60% lượng máu này từ người nhà bệnh nhân và người bán máu chuyên nghiệp.

"Chưa đủ tuổi thì em đi mượn chứng minh thư nhân dân của người khác. Chỉ cần bóc ảnh đó thay ảnh của em là ổn. Phí làm dịch vụ này trên em (Sóc Sơn) không mất nhiều", Toàn, một nam sinh viên năm thứ nhất trường ĐH Bách Khoa nói.

Bán máu từ khi còn là học sinh THPT, Toàn hướng dẫn một nam sinh lần đầu đi bán máu. "Muốn chuyên nghiệp phải chịu khó đổi "cửa". Viện Nhi, Việt Đức, Xanh Pôn... anh đi một vòng, bác sĩ sao phát hiện được”.

Hà Nội có gần chục nơi thu gom máu như Việt Đức, Xanh Pôn, Nhi Trung ương, 103, 108, 198, Huyết học truyền máu Trung ương... Tuy nhiên, người bán máu chuyên nghiệp thích đến viện Nhi Trung ương, Viện huyết học truyền máu Trung ương và Việt Đức.

Bác sĩ Ngô Mạnh Quân - Phó trưởng khoa vận động và tổ chức hiến máu, Viện huyết học truyền máu Trung ương thừa nhận, trong số những người đi bán máu có khá nhiều người hành nghề chuyên nghiệp. Trong số này, có cả những người hành nghề mại dâm, tiêm chích ma túy. Tuy nhiên, trước khi lấy máu, các bác sĩ đã tiến hành nhiều xét nghiệm để sàng lọc những chế phẩm máu không đủ tiêu chuẩn.

Sau cánh cửa sắt, người đàn bà (góc trong cùng) đang tư vấn công nghệ bán máu. Ảnh: Tuấn AnhTheo tìm hiểu của PV, huyết sắc tố (TO) là một trong những tiêu chí đánh giá lượng máu đó có đủ tiêu chuẩn. Nhưng trên thực tế, nhiều túi máu để một thời gian không đạt vì TO quá thấp. “Họ đã uống một loại nước để tránh mất nhiều máu, đến nay viện vẫn chưa tìm ra", bác sĩ Quân cho biết.

Người bán máu áp dụng chiêu "tiết kiệm máu" vì, không riêng người mới vào nghề, những người hành nghề lâu năm vẫn thường xuyên ngất. Theo lời kể của chị Phây, 48 tuổi làm nghề bán máu gần 20 năm ở Viện Huyết học truyền máu trung ương, nhiều người lấy máu xong ra khỏi cửa ngã gục xuống.

Người đàn bà này cho hay, người bán máu chuyên nghiệp thường kiểm tra TO xong là ra ngoài ăn lót dạ và uống một cốc nước chanh. Một số uống nước muối nhạt trước khi “hành nghề”.

(qnct.edu.vn News) – Vừa hiến 350 ml máu, tay cầm 2 tờ 100 ngàn đồng, bà S. rưng rưng: “Cũng chỉ tại hoàn cảnh nên mới phải thế này”.


(qnct.edu.vn News) – Vừa hiến 350 ml máu, tay cầm 2 tờ 100 ngàn đồng, bà S. rưng rưng: “Cũng chỉ tại hoàn cảnh nên mới phải thế này”.


Viện Huyết học và Truyền máu TW là nơi tập trung bệnh nhân mắc bệnh về máu. Đồng thời, đây cũng là nơi tiếp nhận máu từ những người hiến máu tình nguyện cũng như những người muốn bán máu lấy tiền.


Nhờ những nguồn máu này mà nhiều bệnh nhân được cứu sống.

TN.jpg" alt="*">
Bên này, hội trường tấp nập người vui vẻ đến hiến máu tình nguyện.


Chúng tôi có mặt tại tầng 2, của viện, phía bên này là hội trường với tiếng loa, tiếng nhạc. Những cán bộ công tác trong ngành y, các sinh viên trường ĐH Điện lực đang tham gia hiến máu tình nguyện trong không khí tràn ngập niềm vui thì bên này, những người đến bán máu hay còn gọi là hiến máu có nhận tiền bồi dưỡng thì lặng lẽ viết và chờ đợi đến lượt.

Ở đây, có 3 kiểu người đến hiến máu. Nếu hiến máu lấy tiền thì điền vào phiếu màu xanh, hiến máu tình nguyện phiếu màu hồng và hiến máu để đổi lấy máu cho người thân là tờ màu trắng.

Mỗi người đến hiến máu sau khi đăng ký, được gọi vào phòng 203 để đo huyết áp, tư vấn tình trạng sức khỏe.

Bà Nguyễn T. S. (sinh năm 1962, Bắc Ninh) là một trong những người đến bán máu. Bà S. ngồi đó vội vàng viết vào phiếu đăng ký hiến máu có nhận tiền.

Xem thêm: Sữa tăng cân cho bé sơ sinh bán chạy nhất t3/2023 tại kidsplaza


Hí hoáy viết, sau đó, lên nộp. Đến lượt bà, nhân viên y tế lên hỏi: “Sao bà điền vào ô có bệnh vậy, thế bà mắc tất cả các bệnh này à?”. Bà S. bảo “Sức khỏe tôi tốt mà, chắc tôi điền nhầm rồi”.


Bà S. lấy tờ giấy xanh, ra chỗ ngồi đăng ký lại. Nhìn bà S. không ai bảo bà đến hiến máu lấy tiền vì bà ăn mặc khá bảnh, đầu cắt gọn gàng, xách chiếc túi khá lịch sự.


Thấy tôi đang chăm chú đọc bảng thông báo về việc hiến máu có lấy tiền bồi dưỡng, bà S. nói: “Hiến máu như cô thì được 4,5 triệu đồng mỗi lần à cháu?”.


Ngạc nhiên, tôi bảo bà: “Cô ơi, 450 ngàn đồng ạ, nếu cô hiến 400 - 500 ml chế phẩm tiểu cầu. Cô nhầm rồi”.Bà S. lẩm bẩm: “Ôi, ít thế, cô tưởng được vài triệu đồng thì mới bõ công đi từ Bắc Ninh sang Hà Nội”.


*

*
Theo thông tin trên bảng ghi rất rõ: Hiến máu toàn phần, người hiến nhận tiền sẽ được hưởng: Ăn sáng nhẹ tương đương 20 ngàn đồng. Hiến 250 ml được 140 ngàn đồng, hiến 350 ml được 200 ngàn đồng, 450 ml nhận 260 ngàn đồng. Nếu chế phẩm tiểu cầu từ 250 – 400ml nhận 300 ngàn đồng, 400 – 450 ml nhận 450 ngàn đồng.


Bà S. hỏi tôi “Cháu cũng đi bán máu à? Đúng là mỗi người mỗi cảnh”. Rồi bà S. kể: “Chồng cô chết từ lúc 32 tuổi, một mình nuôi 2 con ăn học. Thằng lớn đã học ĐH An ninh năm thứ 3, thằng bé mới vào năm thứ nhất Xây dựng”.


“Nhìn cô thế này, ai bảo cô vất vả, cô nhỉ?”. “Thế mà cô phải làm đủ các việc đấy, ai thuê gì cô cũng làm từ rửa bát các quán phở, quán cơm đến đi dọn dẹp”.


Không kể nhiều nhưng bà S. có ánh mắt đượm buồn, bà nói: Hôm kia, cô vào Bạch Mai hỏi chỗ bán máu, nhưng họ chỉ đến viện này. Sáng nay, cô mới bắt 2 tuyến xe buýt đi từ Bắc Ninh mới xuống được đây. Cô tưởng bán được kha khá tiền”.


“Thế cô đi bán máu, con cô có biết không?”. “Không, ai lại cho chúng nó biết hả cháu”.

Có mặt sáng hôm đó tại Viện Huyết học và truyền máu trung ương còn có H. H hiến máu nhận tiền bồi dưỡng. Em bảo: “Lần trước em đi nhưng chưa đủ 45 kg nên không được hiến. Giờ em lên 47 kg rồi nên tranh thủ đi hiến ngay”.

H. được y tá lấy máu và cho vào máy để xét nghiệm nhanhvirus viêm gan B và xét nghiệm huyết sắc tố, đủ điều kiện thì sẽ được lấy máu luôn. Người hiến máu được nhắc uống nước trà đường được pha sẵn.

Không chỉ có bà S, H là những người lần đầu tiên đi hiến máu. Trong phòng đợi còn có P., một cô gái thường xuyên đến bán chế phẩm tiểu cầu. Nếu máu P. đạt chất lượng, thì máu P. sẽ được lấy ra và có một chiếc máy sẽ gạt lấy tiểu cầu, còn các thành phần khác của máu sẽ được bơm trở lại cơ thể.


“P. là người hiến máu quen tại đây, cứ một thời gian lại thấy P. xuất hiện” - chị Liên, một người hiến tiểu cầu cho chồng đang điều trị tại viện này kể.


P. vốn là sinh viên với ra trường và đang xin việc. P. học kế toán và vì không muốn xin tiền bố mẹ nên em đi bán tiểu cầu. P. quê ở Quốc Oai, Hà Nội và thỉnh thoảng, em mới về nhà.


P. bảo, “hiến xong hơi mệt mỏi tí, nhưng ăn uống vào sẽ lại người nhanh lắm. Mà máu cũ có đi thì máu mới sản sinh nên càng khỏe chị ạ”.


“Có máu bán, cứ để lại số điện thoại”

Còn cô S. vừa hiến máu lấy tiền, đang nghỉ ngơi lặng lẽ.


Sau 20 phút hiến máu, bà S. bước ra khỏi phòng và được dùng bữa ăn sáng nhẹ. Bà S. chìa 2 tờ 100 ngàn đồng ra và than thở: “350 ml máu được có 200 ngàn thôi cháu ạ. Ít quá, cháu có biết ở đâu bán được giá cao hơn không?”. Ngay lập tức, có người chỉ: “Ra ngoài viện cô ạ, nhưng phải cẩn thận”. Bà S liền đứng dậy: “Sao cháu không nói với cô sớm?”.

Tôi và bà S. dắt díu nhau ra ngoài bệnh viện, đến mấy hàng nước hỏi người mua máu. Một chủ quán nước kéo chúng tôi vào phía sâu trong nhà hỏi: “Muốn mua máu hay bán máu?”. Bà S. cởi khẩu trang ra và bảo: “Cô muốn bán máu cháu ạ, cháu biết ai mua máu giá cao không?”. “Nếu cô bán bây giờ thì chưa có người mua đâu” - chủ quán nói.

Tiện thể tôi hỏi: “Thế còn muốn mua máu cũng gặp chị à?”. “Mua máu thì vào đây”. “Giá bao nhiêu/đơn vị?”. “Cũng tùy từ 1,2 triệu đến 1,6 triệu đồng, vì giá này còn qua nhiều người nữa”.

Tiếp tục đi hỏi người mua máu, chúng tôi gặp được đúng cò xe ôm tên T. Anh ta nói: “Cô có máu luôn à? Để cháu hỏi xem”. Anh ta quay ra một người gần đó hỏi với: “Biết ai cần máu luôn không?”. Người kia chưa kịp trả lời thì bà S. chìa tay ra và nói: “Cô vừa bán máu rồi, cô hỏi nếu muốn mua thì lần sau cô bán”.

“Tưởng cô bán luôn thì cháu hỏi. Cô cứ để lại số điện thoại ở đây, khi có người hỏi mua, cháu sẽ gọi cô luôn.Nếu cô bán, cháu sẽ trả cô 500 – 600 ngàn đồng/đơn vị máu”.

Chen ngang câu chuyện, tôi hỏi: “Thế có nhất thiết phải cùng nhóm máu không anh?”. “Không cần, chỉ cần bán, thì sẽ vào viện làm giấy hiến máu cho người nhà. Sau đó, người hiến sẽ được đổi đúng lượng máu bằng lượng máu hiến và có nhóm máu phù hợp với người đang cần tiếp máu. Cô là người hiến và chỉ việc đưa máu vừa đổi được cho người mua và nhận tiền”.

Qua giá mà các cò quanh viện đưa ra, có thể thấy, người mua máu phải trả gấp đôi số tiền mua trực tiếp từ người bán, còn đâu cò sẽ hưởng.

Sau khi trao đổi, cô S. chào tôi và bắt xe ôm đi về bến xe Mỹ Đình để từ đó bắt xe buýt đi Bắc Ninh. Tôi ngậm ngùi nhìn cô, theo quy định thì sau 3 tháng hiến máu, mới được tiếp tục hiến. Nhưng cô S. liệu có đợi được đến 3 tháng không?