Truyện Ngắn Chiếc Lá Cuối Cùng O Henry, Truyện Ngắn Chiếc Lá Cuối Cùng Tác Giả O

-

Chiếc lá ở đầu cuối - O Hen-ri bao gồm tóm tắt nội dung chính, lập dàn ý phân tích, ba cục, cực hiếm nội dung, giá bán trị nghệ thuật cùng yếu tố hoàn cảnh sáng tác, ra đời của cống phẩm và đái sử, quan điểm cùng với sự nghiệp sáng sủa tác phong cách nghệ thuật giúp các em học giỏi môn văn 8


I. Tác giả

1. Tè sử

- O. Henry (1862-1910) ra đời ở Greensboro, bang Carolina Bắc, Hoa Kỳ.

Bạn đang xem: Chiếc lá cuối cùng o henry

- Ông là 1 trong nhà văn viết truyện ngắn nổi tiếng. Thương hiệu ông được dùng để làm đặt cho giải thưởng truyện ngắn giỏi nhất thường niên ở Mỹ.

- Ông là 1 trong trong tám danh nhân văn hóa truyền thống được Hội đồng hòa bình Thế giới quyết định kỷ niệm vào khoảng thời gian 1962 nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông.

Tham khảo thêm trên đây


II. Tác phẩm

1. Mày mò chung

a. Xuất xứ

- Chiếc lá cuối cùng là đoạn trích trực thuộc phần cuối truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng.

b. Bố cục: ba phần

- Phần 1 (từ đầu … Hà Lan): Giôn-xi mắc bệnh, cô vô vọng chờ chết.

- Phần 2 (tiếp theo … chăm nom- núm thôi): Giôn-xi thành công căn bệnh.

- Phần 3 (còn lại) thực sự về siêu phẩm chiếc lá cuối cùng.

Xem thêm: Đăng ký gói cước nhắn tin nội mạng mobifone là gì? làm sao phân biệt

2. Giá chỉ trị câu chữ và nghệ thuật:

a. Cực hiếm nội dung

- Truyện ca ngợi tình yêu thương thương cao siêu giữa các con bạn nghèo khổ. Tôn vinh giá trị, sức mạnh của thẩm mỹ và nghệ thuật chân chính mang lại niềm vui và niềm hạnh phúc cho bé người.

b. Giá trị nghệ thuật

- diễn biến dàn dựng chu đáo, tình tiết thu xếp khéo léo, hấp dẫn.

- thẩm mỹ đảo ngược trường hợp truyện hai lần đã tạo nên hứng thú với những người đọc.

Sơ đồ bốn duy đoạn trích "Chiếc lá cuối cùng":

*

Loigiaihay.com


*
Bình luận
*
phân tách sẻ
Chia sẻ
Bình chọn:
4.4 trên 25 phiếu
Bài tiếp theo sau
*


Luyện bài bác Tập Trắc nghiệm Văn 8 - coi ngay


Báo lỗi - Góp ý

Tham Gia Group giành cho 2K10 phân chia Sẻ, Trao Đổi tư liệu Miễn Phí

*


*
*
*
*
*
*


TẢI phầm mềm ĐỂ coi OFFLINE


*
*

Bài giải new nhất


× Báo lỗi góp ý

Vấn đề em chạm chán phải là gì ?

Sai thiết yếu tả

Giải khó khăn hiểu

Giải không nên

Lỗi khác

Hãy viết cụ thể giúp Loigiaihay.com


giữ hộ góp ý Hủy quăng quật
× Báo lỗi

Cảm ơn bạn đã thực hiện Loigiaihay.com. Đội ngũ cô giáo cần nâng cấp điều gì để các bạn cho nội dung bài viết này 5* vậy?

Vui lòng nhằm lại tin tức để ad rất có thể liên hệ với em nhé!


Họ cùng tên:


giữ hộ Hủy vứt
Liên hệ chính sách
*
*

*
*

*

*

Đăng cam kết để nhận giải mã hay với tài liệu miễn phí

Cho phép loigiaihay.com gửi các thông báo đến các bạn để nhận ra các giải thuật hay cũng giống như tài liệu miễn phí.

Nói đến văn học tập Mỹ, fan đọc thế giới thường nói đến O.Henry như trong số những tác đưa viết truyện ngắn gồm duyên nhất. Với một vốn sinh sống phong phú, O.Henry đã sáng tác hơn 400 truyện ngắn và góp vào nền văn học Mỹ một tiếng nói khôn xiết riêng.
 Văn chương của O.Henry vơi nhàng, ngắn gọn đến mức sắc sảo. Giọng văn hài hước, dí dỏm, nhiều lúc giấu sau những nụ cười là một sự nghiệt xẻ đến không ngờ của cuộc sống. Tương đối nhiều tác phẩm của O.Henri bao gồm những xong bất ngờ, khiến sửng sốt cho tất cả những người đọc. Bạn sẽ bị cuốn đi vày những thảm kịch có vẻ rất ngẫu nhiên trong đời sống, tới những mối tình oái oăm hay phần đa tình yêu đầy bất ngờ. Các bạn sẽ ngạc nhiên khi vừa phát âm một mẩu chuyện có vẻ như bông nghịch về tình yêu, về lòng giỏi - bởi một sự bất chợt rất bi hài, thì lại cũng chạm chán những áng văn khác đầy cảm hễ về lòng bao dung của bé người… tiêu biểu vượt trội như Chiếc lá sau cuối - tác phẩm cảm động này được dịch ra không hề ít thứ tiếng, xuất hiện trong các cuốn sách giáo khoa tại những trường học trên chũm giới.

Chiếc lá sau cùng là một trong những truyện ngắn xuất sắc ở trong nhà văn O’Hen-ri. Câu chuyện là hiện thực cuộc sống đời thường đầy rẫy phần đa bất công vô lý, mang đến bao xấu số cho những cuộc sống nghèo khổ. Tuy vậy, đơn vị văn lại tìm kiếm thấy với khơi dậy được vẻ đẹp vai trung phong hồn hầu như con fan ấy qua những trường hợp truyện bất ngờ,cảm động,mang nhiều ý nghĩa của cuộc sống.

*

Tại một quận nhỏ tuổi nằm về hướng tây công trường thi công Washington, con đường sá chạy rối loạn, xung quanh co, tròng tréo nhau sinh sản thành nhiều khu nhỏ, thường được call là rất nhiều "cái ổ". Gần như "cái ổ" này cong lượn, hình thù thật kỳ dị. Một con đường cứ tự cắt mình ra một hoặc hai lần. Gồm chàng nghệ sỹ phát ngôn rằng đường sá như vậy cũng có cái... Lợi của nó. đưa sử như bao gồm một thương hiệu đòi nợ mang đến thu tiền rửa tiền sơn những thân chủ họa sĩ ở đây, vòng quanh qua những con đường như vậy sau cùng chỉ nhằm tìm thấy chính... Mình, với nhị bàn tay không. vì vậy mà các nghệ sĩ search đến, lang thang trong loại làng cổ Greenwich để tìm mướn những căn nhà có các cái cổng xây theo phong cách kiểu Hà Lan từ cố kỷ đồ vật mười tám, cửa ngõ sổ trở lại hướng bắc với giá thuê thật hạ Rồi họ với vào các chiếc thùng bởi thiết, vài cái đĩa mòn lỉn tìm kiếm được ở Đại Lộ vật dụng Sáu với cứ do đó cái thôn cổ mặc nhiên đổi thay một "thuộc địa" của đám nghệ sĩ. Sue cùng Johnsy bao gồm một xưỡng vẽ sinh hoạt lầu trên thuộc của 1 căn nhà gạch tía từng rẻ lè tè. Johnsy là tên thường gọi ở nhà đất của Joanna. Một tín đồ từ Main, một tín đồ từ California, họ gặp nhau tại tiệm cơm bình dân trên mặt đường Số Tám, cùng mến mộ hội họa, cùng mê món rau xanh díp trộn, tương đắc mang lại nỗi cột ống tay áo mướn chung với nhau một xưởng vẽ. Đó là vào tháng Năm. Trong tháng mười một thì trời phái một ông khách thờ ơ mà những ngài bác bỏ sĩ thường điện thoại tư vấn là bệnh dịch Viêm Phổi mang lại khủng cha khu "thuộc địa", thò cái bàn tay rét mướt ngắt, sờ khu vực này một chút, vỗ vị trí kia một phát. Khoanh vùng phía đông bị tác động nặng nề hà với tương đối nhiều người bệnh, nhưng bước đi của ông khách chững dần khi phi vào cái mê cung chật nhỏ bé rêu phong của khu "thuộc địa" Ông khách hàng Viêm Phổi không phải là hạng tín đồ mà các bạn thường hotline là ông chúng ta già hào hiệp. Cô Johnsy gốc Cali nhỏ tuổi bé, liễu yếu kia thật ra không phải là đối phương xứng tay của lão già tay đỏ điếm đàng, dẫu vậy lão vẫn đập cô ta tận tình. Bởi vì vậy mà cô nàng nằm xụi lơ, bất động trên cái giường sắt, ánh mắt vào bức tường gạch của tòa nhà kế cận chiếu thẳng qua khung hành lang cửa số nhỏ. Một ăn sáng nọ, ông bác bỏ sĩ mời Sue ra bên ngoài hành lang, nhướng đôi mày rậm: "Cô ta chỉ tất cả chừng một phần..., nhằm coi, phần mười thời cơ sống sót" Vừa nói ông vừa rảy rảy cái ánh sáng kế. "Đó nguyên nhân là cô ta không tồn tại chí cầu sinh. Mẫu cảnh bệnh nhân sắp mặt hàng chờ chết chớ không chịu uống dung dịch chắc nên làm cho những thầy chế thuốc xấu hổ. Cô bạn nhỏ của cô vẫn hạ quyết chổ chính giữa không chịu bình phục rồi. Cô ta có ao ước gì trong đầu không?" Sue đáp: "Cô ấy... Mong muốn một ngày nào đó sẽ vẽ Vịnh Naples." "Vẽ? Chậc! Cô ta có một chiếc gì đáng giá hơn trong đầu để nghĩ tới không, một người bầy ông chẳng hạn?" "Đàn ông?" Sue lập lại với một giọng mũi khịt khịt. "Đàn ông cơ mà đáng giá thật..., à... Không, thưa bác bỏ sĩ, không tồn tại những chuyện như vậy." "Chà, vì vậy thì tệ thật!" bác bỏ sĩ nói. "Tôi đang rán rất là làm hầu như gì nhưng mà khoa học có thể làm được. Cơ mà hễ lúc nào bệnh nhân của tôi bắt đầu nghĩ tới cái xe chở hậu sự và đám đô tùy thì tôi trừ đi một phần cái tác dụng của thuốc men. Nếu như cô có thể làm cho cô ấy vướng mắc một chút gì về ngày đông năm cho tới thì tôi có thể hứa cùng với cô là cái cơ hội sống sót là một trong trên năm, còn không thì một trên mười." sau khoản thời gian ông bác bỏ sĩ quăng quật đi, Sue trở vào phòng làm việc và khóc mang đến nhão dòng khăn giấy Nhật Bản. Tiếp đến cô vác dòng giá vẽ vào chống Johnsy, miệng nói điêu những câu bông đùa chọc vui. Johnsy nằm yên ổn lìm bất động đậy dưới tấm chăn bao phủ giường, mặt hướng tới phía cửa ngõ sổ. Tưởng là bạn đang ngủ, Sue ngưng những lời nghịch giỡn. Cô ta thu xếp giá vẽ và ban đầu minh họa cho 1 truyện đăng báo. Những họa sỹ trẻ dọn đường mang lại với nghệ thuật bằng phương pháp minh họa cho các truyện trên báo, cũng tương tự các bên văn con trẻ dọn đường cho với văn chương bởi ngòi bút. lúc Sue sẽ mặc áo quần, mang mắt kiếng cho 1 nhân đồ gia dụng anh hùng, một cánh mày râu kỵ sĩ miền Idaho, thì cô nghe một thứ music rầm rì, lập đi lập lại nhiều lần. Cô ta chạy vội lại bên giường người bệnh. Johnsy đã mở tròn mắt, nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ với đếm. Đếm ngược. "Mười hai." một lúc sau "Mười một", "Mười", rồi "Chín"; rồi "Tám" và "Bảy" gần như là liền nhau. Sue nhìn ra bên ngoài cửa sổ cùng với vẻ bồn chồn lo lắng. Gồm gì ở ngoài đó để đếm đâu? Chỉ tất cả một khoảng sân trống trơn ai oán thảm và cái tường gạch ốp của căn nhà từ thời điểm cách đây hai mươi thước. Một giây nho già, thật già, gân guốc và cằn cọc bò lên gần nửa bức tường. Mọi cơn gió lạnh ngày thu vừa qua làm lá rụng gần hết chỉ còn trơ lại mấy nhánh bám lủng lẳng vào bức tường gạch đổ nát. Sue hỏi: "Đếm gì vậy, nhỏ?" "Sáu." Johnsy nói, gần như thì thầm. "Nó ban đầu rụng nhanh rồi. Tía ngày trước còn cả trăm, có tác dụng mình đếm đến nhức đầu. Nhưng hiện giờ thì dễ dàng rồi. Lại một mẫu nữa rụng kìa. Chỉ với có năm chiếc." "Năm cái gì hở nhỏ? Nói cho Sudie biết với." "Lá! Lá trên giây nho. Khi cái lá nho ở đầu cuối rơi xuống thì mình cũng trở nên đi luôn. Bản thân nghiệm ra điều này ba hôm rồi. Chưng sĩ ko nói cho bạn biết vậy nên sao?" "Ồ, mình chưa khi nào nghe được gần như chuyện vô lý như vậy." Sue gắt bạn, giọng pha một chút ít giễu cợt. "Cái giây nho già kia thì có tương quan gì đến sức khỏe của bạn? chúng ta thường vẫn thích loại giây nho đó lắm mà, loại cô lỗi này. Đừng có lưu ý đến dại dột như vậy. Ồ, hồi sáng sủa này chưng sĩ nói là chúng ta có nhiều thời cơ bình phục lắm, để nhớ đúng đắn coi ổng nói sao, ổng nói, mười ăn uống một. Vì thế thì chắc ăn như bắp rồi, chắc nạp năng lượng như mình chạy xe trên đường phố hay quốc bộ qua những cao ốc ở thành phố new york vậy. Thôi, rán nạp năng lượng chút súp nhá, rồi làm cho con nhỏ dại Sudie này liên tiếp vẽ tranh chào bán kiếm chút tiền gầy đét mua rượu cho nhỏ đang bệnh, sở hữu thịt heo xay về ăn cho đỡ đói nhá." "Bạn không nhất thiết phải mua thêm rượu nho." Johnsy nói mà lại mắt vẫn dán chặt ra phía bên ngoài cửa sổ. "Một dòng nữa rụng. Không, mình không thích ăn súp đâu. Vậy là chỉ còn lại tứ chiếc. Bạn muốn nhìn thấy mẫu lá sau cùng rơi trước khi trời tối. Rồi mình sẽ đi theo..." Sue cúi xuống theo người Johnsy: "Johnsy, nhắm đôi mắt lại và hứa là sẽ không còn nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ nữa mang đến đến khi nào mình vẽ xong. Mình đề xuất nộp mấy bạn dạng vẽ này vào trong ngày mai. Mình đề nghị chút ánh sáng, còn nếu không thì tranh ảnh sẽ buổi tối hù." Johnsy hỏi, vẻ rét mướt lùng: "Bạn ko vẽ nghỉ ngơi phòng khác được à?" "Mình cần được ở phía trên với bạn." Sue đáp. "Ngoài ra, mình không thích bạn cứ chú ý vào mấy cái lá nho bị tiêu diệt tiệt đó." "Vẽ xong thì nhớ cho thấy liền." Johnsy nói cùng nhắm đôi mắt lại, nằm không cử động như một bức tượng phật bị đổ. "Tại mình muốn nhìn thấy chiếc lá ở đầu cuối rơi xuống. Mình chờ mệt quá rồi. Mình cân nhắc mệt vượt rồi. Mình thích buông xuôi tất cả, để cho nó cứ tự do rơi xuống, rơi xuống như những cái lá tội nghiệp kia." "Rán ngủ đi." Sue nói. "Mình nên kêu ông Behrman lên ngồi làm chủng loại một người thợ mỏ nghèo. Mình đã đi chừng một phút. Đừng cử đụng gì cả cho đến khi bản thân trở lại, nhé." Lão Behrman là một trong họa sĩ ngơi nghỉ ngay dưới tầng trệt. Lão đang quá sáu mươi tuổi, bao gồm một bộ râu chảy lâu năm từ một cái đầu đồ sộ xuống một thân hình nhỏ thó y như bộ râu nhiều năm của thánh Moses trong tranh của Michael Angelo. Behrman là 1 trong nghệ sĩ thất bại. Lão nuốm cọ đã tư mươi năm rồi mà chẳng vẽ được một bức tranh nào đã tạo ra hồn. Thời gian nào lão cũng làm như sắp sửa thực hiện một item lớn, tuy thế thực sự chưa khi nào bắt tay vào việc. Trong cả mấy năm ngay thức thì lão chẳng vẽ vời gì ngoại trừ một vài bức tranh quảng cáo lem nhem. Lão tìm sống bằng nghề làm chân dài cho các họa sĩ trẻ trong quần thể thuộc địa do các họa sĩ trẻ này không đủ tiền mướn các người mẫu chuyên nghiệp. Lão uống rượu như hũ chìm, cùng nói hoài về chiếc tác phẩm béo sắp kết thúc của mình. Đối với tương đối nhiều người thì lão là một lão già bé dại con mà gân lắm, thường mạt giáp thậm tệ loại tánh ủy mị yếu ớt của người khác cùng tự coi bản thân như một tín đồ dẫn dắt, bảo đảm hai cô họa sĩ trẻ trong cái xưỡng vẽ trên lầu. Sue kiếm tìm thấy lão Behrman vào căn phòng nhỏ dại tối hù của lão sinh hoạt lầu dưới, bạn nồng nặc mùi rượu dâu. Trong một góc phòng, tấm vải trên form vẽ vẫn tồn tại trống suôn sẻ nằm đợi hơn nhì mươi năm rồi con đường cọ trước tiên của loại tác phẩm to của lão. Cô kể đến lão nghe về việc tưởng tượng quái lạ của Johnsy, về nỗi lo là cô ta vốn đã muốn manh, yếu đuối, khi nghị lực của cô ý cạn đi rồi thì cô sẽ trôi tuột đi như cái lá lìa cành. Lão Behrman, cặp mắt đỏ ngầu chiếu trực diện ra trước, la lên cùng với vẻ chế nhạo, khinh thường bỉ loại óc tưởng tượng ngây ngô ngốc đó. "Dà." Lão khóc. "Thế dan có người ngu như thế nào nghĩ như con nhỏ tuổi đó là mình sẽ chít theo các cái lá nho khi nó lìa cành không? Lão trước đó chưa từng nghe chiện kia bao giờ. Không, Lão không làm cho cái chân dài khổ hạnh gàn ngốc đó mang đến cô đâu, hiểu chưa. Sao cô lại khiến cho những chiện dở hơi xuẩn như dậy chạy dô đầu con nhỏ đó như dậy hả? Ờ, cái con nhỏ dại Johnsy tội nghiệp." "Cô ta bệnh trở nặng và yếu ớt lắm." Sue đáp. "Cơn sốt tạo nên tâm trí cô ta trở yêu cầu hổn loạn, tưởng tượng ra những vấn đề hoang đường. Được rồi. Ông Mehrman, nếu như ông không muốn làm người mẫu chân dài cho tôi thì cũng ko sao. Tôi biết ông chỉ là một trong lão già nặng nề tánh, ba hoa, ngồi lê song mách." "Cô đúng là cái tương đương đờn bà!" Lão Behrman la lên. "Ai nói là lão không chịu đựng ngồi mẫu? Đi đi. Lão đang lên chạm mặt cô. Xuyên suốt nửa tiếng đồng hồ đeo tay vừa rồi lão đã lý giải là lão sẳn sàng ngồi mẫu mà. Dà, đây đâu phải chỉ là chỗ cho tất cả những người tốt như cô Johnsy ở bịnh chớ. Một ngày nào đó lão đang dẽ dứt tác phẩm lớn, rồi họ sẽ rời vứt chỗ này. Dà, đúng dậy." thời gian hai người lên đến nơi thì Johnsy vẫn ngủ. Sue kéo tấm màn hành lang cửa số cho bí mật lại và ra dấu cho lão Behrman sang chống kế. Cả nhì cùng băn khoăn lo lắng nhìn mấy cọng giây nho bên phía ngoài cửa sổ. Rồi cả nhị cùng nhìn nhau một thời điểm lâu không nói lời nào. Trời mưa dai dẳng và gồm chút tuyết rơi. Lão Behrman trong cái áo xanh cũ kỷ, bước đầu ngồi lên ở trên cái nóng nước đặt đảo ngược giả có tác dụng tảng đá để làm mẫu một tín đồ thợ mỏ nghèo khó. sáng sủa hôm sau, lúc Sue ngủ dậy sau chừng một giờ ngủ mê, cô bắt gặp Johnsy cùng với cặp đôi mắt mở lớn, đờ đẫn đã nhìn chăm chắm vào một cái bóng màu xanh. "Kéo hành lang cửa số lên. Mình muốn nhìn một chút." Cô rỉ tai ra lệnh. Sue tuân theo một cách uể oải. Nhưng, ô kìa, sau đó 1 cơn mưa dữ dội và phần nhiều cơn gió đồ dùng vả xuyên đêm dài, một mẫu lá nho vẫn tồn tại hiện rõ mồn một trên bức tường chắn gạch. Đó là cái lá nho ở đầu cuối còn sót lại. Cuống lá vẫn tồn tại cái greed color đậm cơ mà ven rìa lá răng cưa đang nhuốm màu đá quý úa, treo lơ lững như thách đố trên một giây nho cách mặt đất chừng hai chục thước. "Đó là chiếc lá cuối cùng." Johnsy nói. "Mình cứ tưởng nó chắc cần rụng hồi tối rồi. Mình nghe gió dữ lắm. Chắc nó sẽ rụng trong ngày hôm nay và mình cũng trở thành rụng theo." "Nhỏ, nhỏ ơi." Sue vừa nói vừa dúi khuôn khía cạnh mệt mõi của mình vào mẫu gối. "Nếu bạn không muốn nghĩ đến bản thân mình thì xin hãy nghĩ tới Sue đây. Sue phải làm thế nào đây?" tuy thế Johnsy không trả lời. Chiếc sinh vật đơn độc khủng khiếp độc nhất trên thế gian này yêu cầu là mẫu linh hồn khi vẫn sẳn sàng đi vào một cuộc hành trình dài miên viễn, đầy huyền bí. Sự tưởng tượng hoang đường đó bên cạnh đó càng ám hình ảnh cô gái mạnh khỏe hơn lúc mối contact với bằng hữu và với trái đất này của cô ý cứ lỏng lẽo dần. Ngày tàn dần, cùng dù trời chạng vạng tranh buổi tối tranh sáng, bọn họ vẫn hoàn toàn có thể nhìn thấy mẫu lá nho độc nhất còn bám vào cuống giây trông rất nổi bật trên bức tường. Rồi đêm mang lại và mọi cơn gió bắc lụn dần, trong những lúc cơn mưa vẫn còn đó đập vào khung cửa sổ, và rơi lộp bộp bên dưới mái hiên. lúc trời vừa hừng sáng, Johnsy thẩn bái đòi kéo tấm màn đậy lên. cái lá vẫn còn đó đó. Johnsy nằm lặng lặng chú ý một dịp khá lâu. Rồi cô chứa tiếng call Sue đã khuấy nồi súp kê trên chiếc lò gas. "Mình thật là lỗi quá, Sudie ạ." Johnsy nói. "Một cái gì đó đã khiến cho chiếc lá ở đầu cuối kia không chịu rụng làm cho mình cảm giác xấu hổ quá, mình thật là tệ quá. ước ao chết đi thì quả là 1 trong những điều đần độn xuẩn. Bạn mang mang đến mình một chút súp đi, một không nhiều sữa gồm pha chút rượu nho nữa; dẫu vậy khoan, mang mang lại mình một cái gương nhỏ trước đã, rồi kê giùm bản thân mấy dòng gối nhằm mình rất có thể ngồi dậy nhìn chúng ta làm bếp." Một giờ sau cô ta bảo: "Sudie này, mình hy vọng có ngày đã vẽ Vịnh Naples." Chiều hôm đó bác bỏ sĩ mang lại thăm. Sue cáo lỗi với bạn để rời khỏi hành lang gặp bác sĩ lúc ông ta ra về. "Có triển vọng tốt." bác sĩ vừa nói vừa vậy lấy bàn tay nhỏ guộc với run rẩy của Sue. "Rán quan tâm thì cô ấy đã khỏi. Hiện thời tôi yêu cầu đi thăm một người bị bệnh khác bên dưới lầu, tên là Behrman, nghe nói là một trong những nghệ sĩ gì đó. Cũng trở nên viêm phổi. Ông ta già, yếu cho nên bị nặng lắm. Không có mong muốn gì; nhưng bây giờ sẽ đưa ông ta vào khám đa khoa để được hiện đại nhất hơn." Hôm sau bác sĩ bảo Sue: "Cô ấy qua cơn nguy rồi. Cô sẽ thắng. Giờ chỉ cần ăn uống và tịnh dưỡng là đủ." Chiều hôm đó, Sue đến bên Johnsy vẫn nằm trên giường bệnh, thắt lại dòng khăn len quàng cổ màu sắc thật xanh, quàng tay bao bọc lấy bạn, rồi ôm dòng gối, tẳn mẳn tẩn mẩn... "Mình tất cả chuyện này mong muốn nói cùng với bạn, nhỏ chuột bạch à." Cô ta nói. "Cụ Behrman đã không còn trong cơ sở y tế ngày hôm nay vì bị viêm phổi. Vắt mắc dịch chỉ gồm hai ngày. Hôm thứ nhất ông quản gia tra cứu thấy cụ phía trong phòng tất cả vẻ khổ sở lắm. Giày dép, quần áo cụ ướt sũng và lạnh như đá. Họ siêu hạng tượng ra được nạm ấy đi đâu, làm những gì trong một tối gió mưa quyết liệt như vậy. Sau đó họ tìm kiếm thấy mẫu đèn lồng vẫn còn cháy sáng, một dòng thang được kéo lê ra từ trong kho, mấy loại cọ còn dính sơn và một hộp sơn pha trộn hai thứ màu xanh và vàng. Và chúng ta thử nhìn ra bên ngoài cửa sổ kia, quan sát vào mẫu lá nho sau cuối trên bức tường đó. Bạn không cảm thấy ngạc nhiên là vì sao nó chẳng lung lay động bịt gì trong cơn gió à? nhỏ dại ơi, nó chính là cái tác phẩm béo của núm Behrman đó. Thế đã vẽ nó vào loại đêm dòng lá nho sau cuối rơi xuống."■