Tập sách kỳ lạ từ những hồi ức chiến trường k, 9 lính trinh sát bị sát hại

-

TTO - Mưa bên trên đồng À Na cun cút - thêm 1 quyển hồi ức về chiến trường K - vừa hòa vào dòng xoáy sách do các cựu binh chấp bút.



Tác đưa Trần Ngọc Phương lạ hoắc, cả cha chữ À Na cút ngay nhan đề cũng gợi lên một niềm xa xôi kỳ lạ lẫm. Và thành tích quả thật là một bổ sung cập nhật độc đáo vào hành trình dài nhặt nhạnh phần lớn kỷ niệm đặc trưng của một thời đoạn đặc biệt: những người lính đi chiến đấu bên phía ngoài Tổ quốc.

Bạn đang xem: Tập sách kỳ lạ từ những hồi ức chiến trường k

Vẫn là đa số khốc liệt khổ sở tột cùng của rất nhiều người quân nhân trận, nhưng các trang viết được nhìn từ một anh chàng trí thức, lại là người dân có niềm mê mệt toán học. Suôn sẻ được phục viên trở về, nai lưng Ngọc Phương tách quân ngũ và xả thân theo đuổi tuyến phố học vấn, liên tiếp vào đại học và biến đổi thầy giáo dạy toán.

Như vậy, bài toán viết tập sách này bắt nguồn từ những duyên do bên ngoài nghề nghiệp của tác giả.

1. Một anh lính vận tải, rồi được điều chuyển thành người lính đi công tác làm việc về sống với người dân Khmer theo trách nhiệm cùng làm cho cùng ở cùng còn phải tổ chức đánh địch tập kích... Trong năm tháng ở chiến trường và lăn lộn nơi xứ fan đã mở mang tầm nhìn và dẫn nai lưng Ngọc Phương đến các suy tư bắt đầu mẻ.

Mưa trên đồng À Na cút (NXB Đà Nẵng) trong khi chỉ là một phần tâm sự, tuy nhiên đây cũng chính là quyển sách kỳ lạ. Thứ 1 tiên, người viết bài bác này khi đọc sách thỉnh thoảng phải dừng lại để dò search trên mạng xã hội theo lời anh kể, vào đọc đầy đủ trang viết của rất nhiều đồng team khác, để được biết thêm nhiều chuyện.

Chẳng hạn như mẩu truyện về một trận thua đau buồn của quân ta bấy lâu hiếm được nhắc tới, trận đánh mang mật danh

X2-83, một kinh nghiệm đau thương sống chiến trường, khởi đi từ tại sao do thám thính dẫn mặt đường sai khiến cho một đại đội tiến công nhầm mục tiêu. Rừng núi mịt mùng khiến cho tiến công nhầm dẫn đến báo cáo hiệp đồng tác chiến nhầm, dẫn tới mức trận tiến công bị thất bại tan tác.

Và một nỗi ám ảnh của mặt trận K cũng gặp gỡ lại sinh hoạt đây: quân nhân chết khát. Khuất theo nghĩa đen. Trận chiến ở cao điểm 547 ấy thua thảm đau, cùng đau hơn cả là thiết yếu vị phó bốn lệnh mặt trận 579 sẽ ghi về trận đánh này bởi một dòng: "92 đồng chí chết khát".

Còn cựu binh trần Ngọc Phương thì viết: "Đánh vào, chết bởi súng đạn. Rút ra, chết bởi khát nước. Bỏ lại không còn quân tư trang, súng đạn, đến bộ đồ mặc trên người có đứa cũng tháo dỡ ra... Hầu hết đứa còn sức núm đi, nhìn phe cánh nằm lại dọc đường. Cũng chỉ biết nhìn thôi, trong cả giọt nước mắt cũng không còn để ứa ra".

2. với những người đọc kỹ tính, chắc chắn rằng sẽ sớm phân biệt ở Mưa trên đồng À Na tếch một sự tái diễn nhiều lần về không gian sống của người dân Campuchia ngơi nghỉ thôn K’ro Lapia, thuộc làng Pring Thum, thị trấn Choam K’san, tỉnh Preah Vihear nơi gồm cánh đồng thương hiệu À Na chim cút nghĩa là "tương lai".

Tác giả những lần kể lại cung phương pháp sinh sinh sống của xã hội người nơi đây: bọn họ được thiên nhiên ưu đãi, cá đầy sông chỉ việc dùng loại rồ-băng để ngăn bắt là được vô số, lại sở hữu rừng hỗ trợ rau thịt mỗi ngày ăn không hết, đất đai color mỡ, ruộng đồng mênh mông...

Vậy nhưng dân thôn nghèo xơ xác. Nghèo xơ xác mà lại mọi fan lại vẫn khôn cùng hạnh phúc, lúa gặt để dành nấu rượu, rồi tổ chức triển khai múa hát cùng nhau vài hôm một lần, "một cuộc sống thường ngày vô lo như trẻ con thơ".

Sự lặp lại rất dễ gây nên khó chịu, tuy vậy đọc xong xuôi gấp sách lại, ngẫu nhiên ngờ ngợ dấn ra hình như chính tác giả cũng trở thành ám ảnh cái phong thái sống "vô lo như trẻ em thơ kia" chứ không chỉ là ám ảnh chuyện súng đạn bị tiêu diệt chóc.

Nhất là lúc đọc được hoàn cảnh của chính người sáng tác khi anh về bên từ chiến trường: Đến tháng mười hai năm tám ba tôi giải ngũ về quê, gia đình tôi đang thực sự đứng bên bờ vực bị tiêu diệt đói.

"Tình cảnh công ty tôi thời gian đó, chạy nạp năng lượng từng bữa, một bè bạn em nheo ranh mãnh mười một đứa, lớn số 1 là thằng Phùng mới hai mươi, bé dại nhất là nhỏ nhắn Trà tuổi mới đầy năm còn không biết đi". Sau đó thì mái ấm gia đình anh bị xé lẻ, hai fan em theo thân phụ đi tài chính mới, cùng Trần Ngọc Phương lại vào đại học.

Câu chuyện chũm từ chiến trường K sang mang đến quê nhà miền trung thời bao cung cấp đói khổ. Một tín đồ lính cách ra tự lưỡi hái tử thần lại đối lập với bao nhiêu thứ còn đau đớn về tinh thần nhiều hơn, thấy mình mắc kẹt trong một hoàn cảnh khác, cũng thử thách và khốc liệt không hề kém lúc sống chiến trường.

Cho nên, đông đảo trang viết của trằn Ngọc Phương lặp đi lặp lại đời sống lạ mắt kỳ thú, không khí sống đầy khinh khoái sinh sống K’ro Lapia như 1 vô thức. Có lẽ rằng chính anh cũng trù trừ rằng thế nào là hạnh phúc?...


Khốc liệt, nhưng hồ hết trang viết của trần Ngọc Phương còn dành tương đối nhiều cho phần ghi nhấn đời sống của cục đội: quánh công, trinh sát, vận tải, hậu cần, dân vận...

Đọc, hình dung rõ rộng quân team là cả một tập hợp những module của một cỗ máy được quản lý và vận hành trong đk khắc nghiệt, tuy nhiên vẫn tương đối đầy đủ các phút chốc đời thường đáng yêu.


bên văn Trung Sỹ: Viết mang lại thiếu nhi, yêu cầu thật sự phệ và tinh tế

TTO - Thung lũng Đồng Vang - cuốn sách thiếu nhi vừa new phát hành đã tạo nên sự quá bất ngờ đáng kể. Người sáng tác cuốn sách, công ty văn Trung Sỹ, đã giành riêng cho Tuổi trẻ em một cuộc trò chuyện về tác phẩm, cũng như ánh mắt về việc "viết đến thiếu nhi".

Chiến ngôi trường K. Hồi tháng 3 năm 1979, sau thời điểm đơn vị tôi tấn công qua thị xóm Takeo kế tiếp đánh vào quân khu tây-nam của Khmer Đỏ, tôi được lệnh đi tiến công phối hợp với Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 52, Sư đoàn 320. Chiều sẩm tối, tôi vào tới tè đoàn 5, nhấn nhiệm vụ. Khoảng chừng 12h đêm, ban đầu hành quân, tôi đi giữa chuần cùng tiểu đoàn bộ.

Đi đến gần sáng sủa thì thoải mái và tự nhiên nghe bên trên đầu đoàn quân giờ B40, B41, DKZ... Toàn hoả lực mạnh, tiếp đến là tiếng súng cỗ binh, bắn xối xả về phía quân ta.

Xem thêm: Hoạt huyết nhất nhất là thuốc hoạt huyết dưỡng não nhất nhất nhất

Tôi âm thầm nghĩ, thôi gay rồi, ta đã đi đến giữa ổ phục kích của địch.

Quả nhiên như tôi nghĩ, rất nhanh chóng, với gớm nghiệm của không ít lính chiến của tiểu đoàn 5, quân nhân ta nằm tại vị trí chỗ phun trả quyết liệt, 2 bên giao tranh khoảng tầm 30 phút.

Địch gồm công sự vững chắc, ta tiến công vận động không có công sự, lại bị địch tiến công bất ngờ, nên khoảng 15 phút đầu, ta bị mất tinh thần!

Toàn bộ tiểu đoàn 5 dạt ra, quay trở lại khe suối cạn gần đó, bước đầu lập chốt chiến đấu, bội nghịch công lại địch.

Lúc này đại đội đón đầu lọt vào ổ phục kích, khi đã rút về khe suối cạn an toàn, khám nghiệm lại quân số report tiểu đoàn, mất 8 đồng chí, vào mờ sáng hôm ấy.

Cả đái đoàn 5 dàn chuần phản kích, quyết tra cứu cứu hồ hết đồng đội, đang bị mắc kẹt phía trước!

Suốt buổi sáng sớm hôm đó, quân ta tổ chức tấn công để lấy tử sĩ nhưng mà không được, vì lũ địch chốt dày đặc. Tôi call điện điều chỉnh pháo bắn vào điểm chốt của chúng, tuy thế vẫn không đánh nhảy được, bởi đàn định gồm công sự vững vàng chắc, lại không thiếu thốn hoả lực.

Đến chiều tối, giao ban tiểu đoàn bàn phương pháp chiến đấu. Cả Ban lãnh đạo Tiểu đoàn bàn đi tính lại vẫn chưa tồn tại phương án làm sao khả dĩ.

Thằng Viêm, tiểu nhóm trưởng trinh sát, lính 77 người hà tĩnh nó ngồi nghe, một cơ hội rồi từ tốn nói:

- những ông đánh nạm đếch được đâu. Chỉ tổ tốn quân thôi.

Anh Quỳ tiểu trưởng đoàn nói:

- thay theo ý ngươi thì đánh ráng nào ?

Thằng Viêm nói:

- các ông xem đái đoàn còn từng nào lựu đạn US của Mỹ thu không còn về đây đến tôi.

Chưa ai đọc ý của nó, thì nó nói tiếp:- bỏ túi đây cho tôi vài chục quả. Rồi một mình tôi đêm nay, sẽ trườn qua kho bãi trảng trống sau sườn lưng địch. Khi nào các anh nghe giờ lựu đạn của tớ ném thì tiểu đoàn phủ tức tiến công lên hỗ trợ cho tôi.

Anh Quỳ, Tiểu trưởng đoàn mừng ra mặt, tuy vậy cũng băn khoăn lo lắng hỏi lại:

- Liệu mày tất cả chơi nổi không?

Thằng Viêm nở niềm vui khinh bạc nói:

- các ông cứ tin cậy ở tôi, mà tất cả đếch cách thực hiện nào xuất xắc hơn đâu.

Cuối cùng chúng tôi cũng tốt nhất trí giải pháp của thằng Viêm, Tiểu đội trưởng trinh sát.

Chờ ngóng lo âu, sinh mạng của 8 bè phái giờ chưa biết ra sao, ai còn ai mất?

Gần 3 giờ sáng, Viêm dỡ trần, tín đồ đeo toàn lựu đạn US với khẩu AK báng gấp, bò qua bãi trảng trống. Buộc phải nói thật, thời điểm đó cửa hàng chúng tôi hồi vỏ hộp vô cùng. Liệu Viêm có dứt nhiệm vụ, theo kế hoạch của nó không? Cả đái đoàn giao phó, trông mong vào mỗi mình mày thôi đấy Viêm ơi!

Tôi thầm cảm phục nó, thật táo khuyết bạo quyết liệt, dám 1 mình xông vào cửa ngõ tử, để giải cứu mang đến đồng đội.

Tờ mờ sáng, từ phía sau sống lưng địch, rất nhiều tiếng lựu đạn nổ oành oành...liên tục. Lựu đạn nó ném nhanh bao gồm xác. đàn địch bị đánh bất thần từ vùng sau lưng, lại toàn lựu nên hoảng loạn, vày nghĩ quân ta áp ngay cạnh gần lắm.

Đã chuẩn bị từ trước, nghe giờ đồng hồ lựu đạn nổ liên tục, anh Quỳ hô “xung phong”. Cả tiểu đoàn hàng loạt bắn xối xả, đạn B40, B41, AK... Xé màn sương sớm, lao vào trận địa định. Đằng trước cỗ binh xông lên, ẩn dưới Viêm vẫn tiếp tục ném lựu đạn. Bầy địch trở tay ko kịp, nhảy chốt bỏ chạy.

Trận tiến công thật xuất xắc vời, đậm chất anh hùng, như trong phim của thằng Viêm.

Sau khi ta chiếm lại chốt, tiểu đoàn tổ chức triển khai tìm kiếm bạn bè mất tích, khôn xiết may còn một chiến sỹ của ta bị thương nằm lại . Nấp trong bụi rậm bầy địch không quan sát thấy yêu cầu còn sinh sống sót.

Theo phía chỉ của cậu bị mến và bệnh kiến bầy Polpot hành hình với giết những phe cánh của ta.

Tôi cùng anh Quỳ, Tiểu đoàn trưởng đến, mà không tin tưởng vào mắt mình. Thật đau lòng với cảnh tượng, ko thể tàn tệ hơn, còn hơn tương đối nhiều lần thời trung cổ. 7 mẫu cọc trực tiếp đứng, trên là các chiếc đầu đồng đội mình. Chúng còn cắt dương vật dụng của từng người, cậy răng nhét vào miệng! Thân hình các anh nằm rải rác khắp nơi.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, anh Quỳ bật khóc nói:- Tao xin lỗi chúng mày, anh xin lỗi những em.

Lúc bấy giờ cảnh tượng vừa đau xót vừa căm hận, thật cực nhọc mà vắt lòng được, nước đôi mắt cứ gắng tuôn ra cay xè.

*

Sau nhị ngày bị chặt đầu mất máu khía cạnh mũi các anh thâm đen lại, cần yếu nhận ra, khuôn mặt này là của ai với ai. Mấy bạn bè cùng trung đội, mang đến nhận diện cũng chịu. Chỉ nhận ra tên tuổi từng bạn qua quần áo và sách vở và giấy tờ trong túi quần túi áo. Còn đầu thì chịu đựng không thể riêng biệt được nữa!

Anh Cường, đái đoàn phó, lẹo tay nói với đồng đội hy sinh:

- Thôi thì trong chiến đấu cũng đều có trận chiến hạ trận thua. Bọn Miên mọi rợ quá, đồng đội chúng tôi ko thể biệt lập nhận dạng được, mong những đồng team thông cảm và phù hộ cho đồng đội chúng tôi.

Sau đó, anh cho bằng hữu vận cài C25 đi cùng với tiểu đoàn ghép lại vào cho đủ, mỗi thân một chiếc đầu với cho vận tải chuyển về đường sau.